Kết quả tìm kiếm cho "nghề xưa cố đô còn một chút này"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 450
Từ những ngày đầu tiên đến nay, mâm cơm Tết vẫn giữ vai trò thiết yếu trong đời sống văn hóa người Việt nhưng đồng thời cũng mang sự biến đổi để hòa nhịp với xu hướng và thực tế mỗi thời kỳ.
Chiều 16/2 (tức 29 tháng Chạp năm Ất Tỵ 2025), căn nhà nhỏ của gia đình bà Vũ Thị Xuân (82 tuổi) trong con ngõ yên bình ở phường Đông Ngạc (Hà Nội) rộn ràng hơn thường ngày bởi tiếng cười nói sum vầy.
Cựu chiến binh cống hiến thời bình là nếp sống đẹp cùa những người lính cách mạng trên quê hương An Giang. Từ chiến trường gian khó năm xưa đến những mô hình kinh tế hiệu quả hay những việc làm nghĩa tình giữa đời thường, vẫn được các cựu chiến binh bền bỉ phát huy.
Cả năm bận rộn, phải đến những ngày giáp Tết tôi mới thu xếp được chuyến về thăm má. Căn nhà cũ vẫn vậy, thấp thoáng mùi khói bếp, mùi nắng hong ngoài hiên, mùi Tết chộn rộn từ những điều quen thuộc đến mức chỉ cần bước qua cửa là thấy lòng mình dịu xuống.
Giữa phố thị tấp nập, nhiều lúc tôi chợt nhớ quay quắt nồi nước mắm đồng mẹ nấu năm xưa. Hương vị mặn mòi từ cá linh, cá chốt sông Hậu không chỉ làm đậm đà thêm bữa cơm quê, mà còn “ủ” trong đó cả tuổi thơ tôi và tình thương của mẹ.
Sắc mai vàng điểm tô không khí rộn ràng đón Tết trên vùng đất phương Nam. Tại An Giang, nhiều hộ dân vẫn bền bỉ gìn giữ những giống mai quý, chăm sóc từng gốc cây với sự cẩn trọng và tâm huyết. Việc canh cho mai nở đúng thời khắc giao thừa không chỉ là kinh nghiệm nghề trồng kiểng mà còn thể hiện tình yêu với truyền thống, với nét đẹp văn hóa Tết cổ truyền của dân tộc.
Khi cơn gió vừa chớm gõ cửa, mang theo cái se lạnh của những ngày tháng chạp, lòng người bỗng dưng chùng lại. Đó là lúc “mùi Tết” bắt đầu len lỏi vào từng hơi thở, nếp nhà, đánh thức những ký ức ngủ quên trong lòng mỗi người...
Miệt mài trên những nẻo đường xuôi ngược, tôi cảm nhận rõ không khí nô nức chào năm mới. Giữa sự tươi mới của đất trời, lòng người có chút nhớ về những ngày đón Tết xưa đơn sơ mà ấm áp.
Dưới tán mai trước sân, người ta hay thấy thời gian trôi chậm lại. Không phải vì gió ngừng thổi hay nắng bớt gắt, mà bởi mỗi độ chạp về, nhìn lên những nhánh mai vừa “bung lụa”, nhú ra mấy hột nụ xanh xanh, nhỏ thôi, mà đầy lời hứa, lòng lại dội lên những lớp ký ức cũ. Nhớ những cái Tết đã qua, nhớ người từng ngồi dưới bóng cây này.
Những ngày cận Tết, nhiều gia đình vùng quê vẫn giữ thói quen tự tay làm mứt từ nguyên liệu vườn nhà. Vị ngọt dân dã ấy không chỉ dành đãi khách ngày xuân mà còn lưu giữ hồn Tết và ký ức sum vầy ấm áp của nhiều gia đình Việt.
Có những hương vị được mặc định trong ký ức tháng chạp. Điển hình là mùi lá chuối phơi cuối năm, mùi nếp mới quyện khói bếp, mùi bánh tét đang sôi lặng lẽ trong đêm miền Tây. Mỗi khi tháng chạp chạm ngõ, người ta đã nghe Tết về từ những công việc rất nhỏ: Chẻ lạt, rửa lá, vo nếp. Không ai bảo ai, cả nhà cùng làm, như thể đó là một thói quen đã nằm sẵn trong máu thịt.
Những ngày cận Tết, tiết trời se lạnh, trầm dịu, ký ức mùa xuân năm trước trở về nguyên vẹn: Làng nghề làm đường thốt nốt của đồng bào Khmer ở vùng Bảy Núi được vinh danh Di sản văn hóa phi vật thể quốc gia.