Kết quả tìm kiếm cho "nghề xưa cố đô còn một chút này"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 470
Không chỉ là dịp tưởng nhớ ông bà, tổ tiên, đám giỗ từ lâu đã trở thành một phần đời sống văn hóa của người miền Tây. Qua mâm cỗ, cách đãi khách và sự sum vầy đông đủ, người ta cảm nhận rõ nét hào sảng, nghĩa tình của người Nam Bộ.
Tiếng máy hàn rít lên từng hồi chói tai trong căn xưởng nhỏ đầy mùi sắt rỉ và khí axetylen. Ông Lâm, với chiếc mặt nạ đen xì che kín mặt, đang tỉ mẩn gắn lại chân ghế gãy cho một người hàng xóm. Ánh lửa tím xanh bắn ra những tia lửa li ti, rát bỏng.
Từ nguồn nguyên liệu dồi dào là những trái khóm tươi ngon nổi tiếng tại vùng trồng khóm Bình An, Vĩnh Tuy, Gò Quao…, người dân địa phương tạo thành sản phẩm nước màu, đưa sản phẩm quê hương vươn xa thị trường.
Bên hè phố Rạch Giá, những người thợ sửa đồng hồ vẫn ngày ngày kiên nhẫn với từng bánh răng, con ốc nhỏ. Họ “đánh thức” thời gian cho những chiếc đồng hồ cũ.
Tôi có dịp tham dự một chương trình nghệ thuật nhỏ của sinh viên Trường Đại học An Giang - Đại học Quốc gia TP. Hồ Chí Minh. Dù quy mô nhỏ, nhưng ý nghĩa đằng sau không nhỏ chút nào!
Ở xã An Phú (tỉnh An Giang) vẫn có một người lặng lẽ giữ nghề làm mắm gia truyền ba đời là ông Trần Văn Nhanh, thường gọi Út Nhanh. Ông không chỉ gìn giữ hương vị mắm xưa, mà còn gây dựng thành thương hiệu đặc sản, sống khỏe giữa thời khan hiếm nguyên liệu.
Về xã Thổ Tang vào những ngày tháng Ba âm lịch, không khí vốn đã nhộn nhịp của một “đô thị buôn bán” sầm uất bậc nhất miền Bắc càng thêm tất bật. Trong làn gió nhẹ của tiết Thanh minh, hương mật mía thơm nồng lan tỏa khắp các ngõ nhỏ, báo hiệu mùa bánh Dùng mật mía đã về. Đây không chỉ là một món ăn mà là thức quà gói trọn tấm lòng thảo thơm dâng lên tổ tiên của người dân vùng đất cổ.
Ẩn mình trong những hàng quán bình dị hay gánh hàng rong ở Huế có 4 món bánh đặc sản với cái tên nghe “lạ tai” có sức hút khó cưỡng.
Chiều cuối tuần, rời phố thị ồn ào, tôi về Miệt Thứ - vùng đất bình dị, nơi có những con kênh thẳng tắp, xóm ấp yên ả. Không gian hiền hòa và nhịp sống chậm mang lại cảm giác bình yên, gần gũi.
Từ những chiếc lò đến những đòn bánh tét, nhiều phụ nữ vẫn ngày ngày làm việc bằng đôi tay quen nghề. Thu nhập không cao, đầu ra còn khó nhưng họ vẫn gắn bó, giữ lại một nghề cũ của quê nhà.
Dưới ánh đèn sân khấu lô tô, tiếng nhạc rộn ràng, nhiều phận người mưu sinh bằng câu hát. Đằng sau những đêm diễn là câu chuyện đời ít khi được nói thành lời.
Sáng đó, giàn mướp nở rực. Những bông hoa vàng tươi như nắng đọng lại, ong bướm bay rập rờn, nhẹ như những cái chớp mắt của trời. Mấy dây mướp rủ xuống, đong đưa theo gió, có trái dài, trái ngắn, trái còn non mơn mởn, trái đã bắt đầu già, sậm màu. Cái góc nhỏ xíu giữa phố thị bỗng dưng trở nên hiền lành, yên ả, như một mảnh quê bị ai đó bỏ quên rồi tự mọc lên.