Kết quả tìm kiếm cho "nghề xưa cố đô còn một chút này"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 490
Mùa mưa lụt ở xứ Quảng từng là mùa của những con dế cơm bò ra khỏi hang, cũng là mùa lũ trẻ theo cha ra bãi biền bắt dế. Món dế chiên giòn, bánh xèo dế cơm gợi nhớ ký ức bên bếp lửa.
Ngày 2/9/1945, tại Quảng trường Ba Đình, Hà Nội, thay mặt Chính phủ lâm thời, Chủ tịch Hồ Chí Minh đọc bản Tuyên ngôn Độc lập, tuyên bố trước quốc dân đồng bào và toàn thế giới sự ra đời của nước Việt Nam Dân chủ cộng hòa, nay là nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam.
Mỗi mùa tựu trường, mùi giấy mới lại làm tôi nhớ má, nhớ những mùa xưa cũ. Nhớ một thời đi học bằng đôi chân lội nước, bằng những cuốn sách chuyền tay và bằng niềm hy vọng lặng lẽ của những người lớn đặt vào con cái.
Ngày 2/9/1945, tại Quảng trường Ba Đình, Hà Nội, thay mặt Chính phủ lâm thời, Chủ tịch Hồ Chí Minh đọc bản Tuyên ngôn Độc lập, tuyên bố trước quốc dân đồng bào và toàn thế giới sự ra đời của nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, nay là nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam.
Sáng đi chợ quê, gặp chị ngồi bên những bó hẹ nước, rau chốc xanh mướt, tự nhiên thấy lòng chùng xuống. Có những thứ rau chỉ cần nhìn thấy thôi là ký ức đã tự biết đường trở về. Không cần ai gọi, không cần cố nhớ. Nó trở về bằng mùi bùn non, bằng màu xanh của đồng ruộng, bằng những bữa cơm nghèo mà ngon đến nỗi lớn lên rồi vẫn còn thèm.
Đôi khi ký ức trở về không bằng một bức ảnh cũ hay một câu chuyện đã xa mà chỉ từ một mùi hương rất đỗi quen thuộc. Với tôi, đó là mùi khói bếp quê. Mùi hương ấy luôn gợi nhớ góc bếp nhỏ sau hè, những bữa cơm đạm bạc và dáng mẹ tảo tần qua bao mùa mưa nắng.
Có những món quà của tuổi thơ, lớn lên rồi chẳng thể mua lại bằng tiền. Với tôi, đó là vài quả trứng cúm núm cha nhặt được giữa cánh đồng sau một ngày mưu sinh.
Mới đây, tôi có dịp đi từ TP. Hồ Chí Minh về xã Vĩnh Thuận, mất khoảng 8 tiếng cho quãng đường gần 300km. Suốt tuyến đường, xe bon bon qua những cây cầu sừng sững vắt ngang sông Tiền, sông Hậu, sông Cái Bé, sông Cái Lớn... Nhìn ghe tàu xuôi ngược, sà lan chậm trôi, tôi chợt bâng khuâng nhớ về những chuyến phà xưa.
Cán bộ Hội Liên hiệp Phụ nữ xã Hòa Thuận đưa tôi đến nhà bà Thị Lạc, ngụ ấp Xẻo Cui, xã Hòa Thuận vào một ngày mưa tầm tã cuối tháng 6. Trước mắt tôi là căn nhà nhỏ với khoảng sân rộng vài mét vuông. Giữa sân, bà Lạc ngồi giữa những bó tre, tay thoăn thoắt lướt con dao nhỏ qua từng thanh tre đã được chẻ sẵn, tiếng dao cạo đều đều tạo nên âm thanh nhẹ nhàng, êm tai.
Ở trung tâm TP. Hồ Chí Minh có một quán ăn bình dân bán bún cá Châu Đốc - đặc sản nổi tiếng của An Giang, được nhiều thực khách đồn là 'ngon hết sảy'. Bà chủ đứng sau hương vị miền Tây trứ danh này là ai?
Đầu tháng 5 âm lịch, tôi trở lại miệt vườn Khánh Hòa, xã Mỹ Đức để tìm về chút ký ức tuổi thơ. Ở đó, có mùi hương ngọt ngào lan tỏa của những chùm nhãn đong đưa trong buổi trưa hè.
Có dịp đi ngang những vườn cao su quê mình, nhìn hàng cây thẳng tắp chạy dài ngút ngàn, tôi lại nhớ những mùa nấm mối năm nào. Nhớ một thời nấm nhiều đến mức hái không xuể.